Bruxelles, phố thị rừng xanh

Tôi có ý định tới Bruxelles đã lâu, hồi đi Pháp cũng đã có ý định ghé Bruxelles nhưng vì thời gian cập rập quá nên tôi đành lùi lại, hẹn tới cuối hè sẽ đi cùng Jean Paul. Nhưng trong lúc anh chàng còn đang mải mê vi vu ở châu á, tôi đã âm thầm lẻn sang Bruxelles mà không một lời thông báo. Đến khi anh quay trở lại châu âu tôi mới „ thú tội“ là đã qua Bruxelles rồi, cũng may là trước đó một ngày tôi đã nhận được email của anh thông báo:“ Cuối hè này anh sẽ về lại Việt Nam, đơn giản vì không có một đất nước nào tuyệt vời hơn thế „. Thế là tôi lấy cớ luôn: „ Em nằm mơ thấy cuối hè anh về Việt Nam thế là em qua Bruxelles trước rồi. Định bụng sẽ cùng anh qua Brugges và Gent nữa nhưng anh lại về Việt Nam mất rồi“.

Trước khi tới Bruxelles tôi đã được một vài người bạn cùng công ty bảo:“ Trời, bộ không còn chỗ nào đi nữa hay sao mà qua Bỉ“ hay một vài người đi về toàn than vãn trên các diễn đàn trên mạng: „ Bruxelles bé xíu, đi một ngày là hết. Có gì thú vị để xem đâu“, nhưng tôi vẫn không tin vì chừng nào chưa nhìn thấy tận mắt thì tôi khó tin lắm. Vả lại, sau mười hai đất nước châu âu mà tôi đã đặt chân, tôi đã nhận ra một chân lý rằng không có một thành phố nào xấu cả, không có một thành phố nào „không có gì để xem cả“ mà chỉ là con người ta không nhận ra vẻ đẹp , không chịu đi tìm cái để xem của thành phố đó mà thôi. Tôi tới Bruxelles với một niềm háo hức bởi bất kì nơi nào của châu âu mà tôi chưa có dịp đặt chân tới đều là một điểm khám phá hấp dẫn.

dulichbi2

Tôi tới Bruxelles vào một ngày nắng đẹp và vàng óng, thời tiết khoảng 22 độ, thật lý tưởng. K.N và tôi ghé vào một siêu thị nhỏ trong nhà ga và mua bánh mỳ ăn lót dạ và sau đó ngồi nghiên cứu tấm bản đồ thành phố. Địa điểm đầu tiên chúng tôi tới là Grand Palace, quảng trường này tuy không rộng lớn như những quảng trường khác của châu âu nhưng nó được bao bọc bởi những tòa nhà cổ với những kiến trúc độc đáo. Đây cũng là một trong những khu phố cổ đẹp nhất châu âu và là trung tâm thương mại lâu đời của Bỉ mặc dù nơi đây chỉ có tòa thị chính với mái tháp được thiết kế theo trường phái kiến trúc Gothic cao vời vợi. Nằm bên quảng trường này nếu để ý kĩ người ta sẽ thấy một tòa nhà với tấm biển Karl Marx bởi nơi đây là nơi là Marx và Engesl đã từng ở trong suốt 3 năm tại Bỉ để hoàn thành tác phẩm „ Tuyên ngôn cộng sản“.Tôi đứng giữa quảng trường ngắm nhìn dòng người qua lại và những tạp nhỏ bán tranh phong cảnh đẹp như mơ của nước Bỉ như muốn quảng cáo thêm cho du khách biết rằng họ đã không sai lầm khi dừng chân ở đây.

Nằm ở phía Nam quảng trường là một bức tượng được mạ vàng của một người phụ nữ, du khách chen nhau sờ tay vào và chụp hình làm kỉ niệm. K.N bảo tôi „ chạm tay vào đó thì sẽ được gặp may mắn đấy, nếu ai mà ước được có con thì sẽ có“. Tôi bảo „ nếu người ta chưa muốn có con, nhỡ chạm tay vào đó và có con thì sao?“. Tôi nói đùa và cũng đi luôn vì tôi không mấy tin lắm vào những điều như thế. Tất cả chỉ là cảm nhận của mỗi người. Sau này khi trở về nhà tôi mới biết bức tượng đó tạc nữ anh hùng Everard Serclaes thế kỉ thứ 14.

Chúng tôi tản bộ tới những khu phố nhỏ với những cửa hàng lưu niệm, mùi thơm socola rực lên quyến rũ, những cửa hàng bán bánh quế kèm dâu tây thơm lừng khiến tôi mỗi lần đi qua phát thèm. Ngoài ra Bỉ cũng là vương quốc dẫn đầu trong việc sản xuất Socola, khắp mọi nẻo đường nơi đâu cũng trưng bày socola với nhiều vị và nhiều loại mẫu khác nhau. Trước khi về lại Đức tôi cũng mua một hộp socola nhỏ về làm quà.

Tôi bảo K.N dẫn tôi tới xem tượng Manneken Pis – hình thằng bè đang đứng đái tè. Bức tượng nhỏ xíu nhưng lại trở thành niềm tự hào của người dân nước Bỉ. Có rất nhiều truyền thuyết kể về sự ra đời của bức tượng này và mỗi người kể lại với mỗi lý do khác nhau. Tôi thì nhớ là đã đọc được ở đâu đó rằng chú bé huyền thoại này đã dũng cảm đã cứu Brussels khỏi bị thiêu hủy bởi quân xâm lược Tây Ban Nha trước khi rút đi. Bức tượng này chỉ cao 60 cm và được đặt ngoài trời. Hình ảnh cậu bé với mái tóc xoăn, chiếc mũi hếch này đã được Jerome Duquesnoy hoàn thành vào năm 1619. Cũng như bao du khách khác dừng chân ngắm cậu nhỏ này, tôi không khỏi nhịn cười đến nỗi K.N bảo tôi nhìn thấy Manneken Pis rồi nên cười roi rói. Bất cứ nơi đâu, ở cửa tiệm nào người ta cũng lấy bức tượng này ra để pha trò và bán thành đồ lưu niệm. Một kiểu kiếm tiền không lạ nhưng độc đáo.

dulichbi3

Đến gần 2h trưa và bụng cũng đã đói meo, chúng tôi quyết định đi ăn trưa. Tôi chọn món ốc nổi tiếng của Bỉ kèm cà chua và phó mát thơm lừng nhưng một đĩa chỉ có vẻn vẹn mười hai con nên ăn „ vừa dính mồm đã hết“. Có lẽ vì nỗi thèm ốc ( tự dưng lại nhớ đến món bún ốc và món cơm hết và canh cua ở Việt Nam nữa chứ) của tôi hôm đó vẫn chưa chán nên tối hôm đó rôi được mời ăn luôn một nổi ốc to đùng. Có lẽ đến Bruxelles mà lại ăn hải sản thì quả thật hơi lạ nhưng cứ đi dọc con phố ăn uống Gretrystraat với hàng chục cửa hàng hải sản thơm lừng xen lẫn với những món Pizza của Ý thì không dừng chân lại ăn một bữa e là khó bước tiếp. Tôi sau khi chiến đấu xong gần hết một nồi ốc thì no căng bụng, cái tội „ tham thì thâm“ nó vốn ngấm sẵn vào máu rồi nên giờ nhìn thấy ốc là tôi nổi da gà, nhưng ngược lại tôi được một lần ăn ốc Bruxelles đã đời. Không biết có phải vì thế không mà tôi bảo đùa K.N:

„ Ở Copenhagen thì mọi con đường đểu dẫn tới biển, còn ở Bruxelles thì mọi con đường đều dẫn tới các…quán ăn“. Hay tại tôi háu đói nên cứ thấy mùi thơm ở đâu là chột dạ nghĩ chắc là mình đang đi trên con đường của những quán ăn.

Sáng hôm sau chúng tôi đi Metro Atominum – đây là một viện bảo tàng khoa học kỹ thuật có cấu trúc như một phân tử với chiều cao là 102m và được xây dựng từ năm 1958. Đây là một công trình kiến trúc phải nói là khá nổi bật ở Bruxelles. Khách đến thăm Bruxelles đều không thể bỏ qua được điểm đến này. Chúng tôi xếp hàng mua vé và đi trong lòng các ông sắt nối các khối cầu kim loại lại với nhau, mỗi một quả cầu có bán kính tới 19m . Leo bậc thang mãi mà vẫn không lên tới đỉnh cầu vì một dây chắn ngang không cho chúng tôi đi tiếp. Nản quá chúng tôi lại bước xuống tầng đầu và lại xếp hàng đi thang máy vì đoán là kiểu gì cũng sẽ lên được đến đỉnh cầu để có thể nhìn thành phố từ trên cao. Và chúng tôi đã được đền bù xứng đáng , mặc dù thời gian chúng tôi ở trên đó không nhiều bằng thời gian xếp hàng mua vé và đứng chờ đến lượt mình vào thang máy. Từ trên hạt nguyên tử tôi ngắm xuống và thấy toàn bộ Mini Europa, Khi tới Bruxelles tôi đã bảo K.N rằng kiểu gì cũng phải vào Mini Europa, K.N bảo tôi : „Đi gần hết Europa rồi, ngắm những cái tận mắt còn chưa chán hay sao mà lại thích vào đây ngắm đồ người ta làm lại nữa“ và „ xúi“ tôi không nên vào. Nhưng những ai không có dịp đi châu âu thường xuyên thì nên vào trong công viên châu âu thu nhỏ này. Với mô mình khoảng hơn 300 danh lam thắng cảnh của hơn 10 nước châu âu đều có các kiểu mẫu được xây dựng lại như Tháp nghiêng Pisa ở Ý, tháp Eiffel ở Pháp, Cổng Brandenburg ở Berlin, cối xay gió ở Hà Lan. Có thể nói công viên này đã lưu lại được rất nhiều các thành tựu văn hóa lịch sử của châu âu từ xưa đến nay.

Khác với nhiều nước châu âu khác thủ đô Bruxelles luôn tràn ngập cây xanh ở các nơi. Khi chúng tôi dừng chân ở Kathedrale St. Micheal và St. Gudula – nhà thờ chính của thủ đô Bruxelles với kiến trúc thật tuyệt vời chẳng kém gì nhà thờ Đức bà ở Paris, một không gian xanh hiện ra trước mắt. Các bạn trẻ trải khăn ra nằm hóng nắng, đọc sách. Từ nhà thờ này chúng tôi đi tới công viên Bruxelles, một cảm giác thật dễ chịu và thoải mái. Mọi người cắm trại, nô đùa thoải mái hay thậm chí chỉ là nằm yên nghỉ ngơi. Nhìn từ trên cao, những không gian xanh của Bruxlles trông như những cánh rừng, cây cối xanh tươi và xum xuê. Rừng nằm giữa thành phố, rừng tràn xuống những con đường đá bằng phẳng. Thật thoải mái và dễ chịu, thế nên trước khi lên tàu quay trở lại Đức, tôi đã gọi Bruxelles bằng cái tên của riêng tôi: Phố thị rừng xanh.

Nguồn: hoangyenanh.com

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Cùng danh mục